Con cu này là thứ dành riêng cho em đó

Nhưng… Chỉ còn mỗi cô gái ngồi bó gối nét mặt buồn tênh. Có một lần ba mẹ Khoa đi xa, Khoa rủ bạn bè về nhậu nhẹt say mèm. Nghiêm mặt cảnh cáo :
-Không đủ thì thôi, cấm chơi chạy. Vũ ơi… Mắt Quyên nhắm nghiền, nàng chờ đợi con vật kỳ lạ kia chui vào, nàng muốn nó lách mình vào giữa hai sớ thịt ửng hồng nóng rát. Nghĩa nói vọng ra sau:
-Lên đi Vũ. Một khoảnh xi măng che tấm ni lông đánh dấu bằng thùng phuy nước. -Anh cho quá giang về Sài Gòn trả sau được không anh? -Tao biết mà, đừng lo. -Say như chết trên nhà. Bần cùng sinh đạo tặc. -Anh không dám nằm hả? Vũ quên mất chiến trường trước mặt, quên bom đạn, ngồi thẳng người kê mũi súng vào tim Tú, lạnh lùng, bình thản, Vũ bóp cò… Chỉ còn mỗi cô gái ngồi bó gối nét mặt buồn tênh. Còn nghề hợp pháp thì chưa chắc đủ ăn cháo. Người bạn Khoa cầm chiếc quần lót của Hương, bàng hoàng nhận thức những việc vừa xảy ra, cơn say như chợt tan biến, gã nắm tay lùi dần….. Cười không trả lời mà lẳng lặng nằm xuống. -Tôi có giấy công tác. Quyên ôm cứng lấy Vũ không cho con vật giẫy dụa trong nàng. Vũ ngửa cổ chịu đựng thứ cực hình kỳ lạ. -Sài Gòn bây giờ cúp điện liên miên chán quá anh Vũ ạ. Hai người đàn bà ôm lưng nhau ngủ ngon lành làm cho cô gái yên tâm cầm tay Vũ áp vào ngực.