Doggy em người yêu dáng thon thích rên của mình

Thư đỏ mặt, tay ngừng lau, “Anh nói vậy em xấu hổ lắm, em không muốn nghe những lời đó đâu” giọng cô run run, tim đập nhanh, cơ thể nóng ran dù cô không muốn. Bé Ngọc, cô con gái 2 tháng tuổi của Thư và Hoàng, nằm ngủ yên trong nôi gỗ kê sát tường, đôi tay bé xíu nắm chặt mép chăn, hơi thở đều đều vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nam cười, “Ừ, anh ghé thăm Thư và bé, mưa lớn quá, ngại quá làm phiền vợ chồng em,” giọng tỉnh bơ. Trời mưa lất phất, những hạt nước nhỏ tí tách rơi trên mái tôn, vang lên đều đều như một bản nhạc buồn giữa ngày thu se lạnh. Thư hốt hoảng, “anh Hoàng về rồi, anh tránh ra nhanh lên,” cô đẩy Nam ra, tay vội kéo quần lên, chỉnh áo, tóc tai rối bời, lòng đập thình thịch, “Anh ấy mà thấy thì chết em mất.” Nam nhếch môi, “Chưa xong đâu, lần sau anh sẽ cho em nhớ lại cảm giác quen thuộc” anh ta chỉnh lại áo blouse, bước ra sofa ngồi như không có gì. Qua lớp kính mờ, bóng dáng một người đàn ông cao gầy hiện lên dưới mưa, chiếc áo blouse trắng ướt sũng dính chặt vào người. Nam đứng dậy, bước tới gần, kéo Thư vào góc bếp, nơi ánh đèn không chiếu tới, “Anh nhớ em, nhớ cái lồn ướt át của em nằm trên ghế khám, em không nhớ anh sao?” Anh ta cúi xuống, hôn môi cô, “Chụt chụt,” lưỡi luồn vào mút lưỡi Thư, nhưng môi Thư mím chặt cố ngăn cái lưỡi cuồng nhiệt đó xâm chiếm miệng nàng, tay hắn bóp vú qua áo, ngón tay miết quanh núm vú cứng lên.